Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Vẻ đẹp của các nữ thủ khoa xuất sắc 2012

Hình ảnh rạng rỡ của các nữ  thủ khoa đầu ra xuất sắc tại các  trường đại học, học viện tại Hà Nội trong lễ  Ghi danh sổ vàng năm 2012 diễn ra trong chiều 25/8 tại Văn Miếu-Quốc Tử Giám.



107 thủ khoa xuất sắc đã có những trao đổi thẳng thắn và cởi mở với các khách mời là TSKH Ngữ văn Đoàn Hương, Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan về công việc cũng như trách nhiệm của các thủ khoa với đất nước và xã hội.


Chiều 25/8, 107 thủ khoa đầu ra xuất sắc của các ĐH-HV tại Hà Nội năm 2012 đã có buổi lễ Ghi danh sổ vàng tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám.








Tại buổi lễ, các thủ khoa cũng chia sẻ những trăn trở về nghề nghiệp trong tương lai và mong muốn cống hiến tài năng cho đất nước.


Hình ảnh tự tin


Công ty gia sư Easy-learn gồm những đội ngũ gia sư chất lượng cao bao gồm Gia sư bách khoaGia sư toángia sư tiếng anh Cam kết mang lại kết quả học tập hoàn hảo cho con em bạn Liên Hệ Mr Tú 0946.486.568 Mr Quỳnh 0902 898 383

Hơn 700 học sinh đọ trí tuệ qua bàn tính

10 tuổi, giải 168 phép tính trong 8 phút



Trong cuộc thi năm nay, nhiều em do theo học U C MAS từ rất sớm nên đã rất tự tin giành chiến thắng tại cuộc thi. Trong đó phải kể đến em Trần Lê Kiên (2003) tham gia kỳ thi ở cấp độ Trung cấp B. Thật bất ngờ khi em đã làm được 168 trên tổng số 200 phép tính trong vòng 8 phút và giành giải nhất của môn bàn tính và số học trí tuệ U C MAS cấp độ Trung cấp B.


Em Trần Lê Kiên - Giải Nhất cấp độ Trung cấp B môn Bàn Tính và Số học Trí tuệ U C MAS Việt Nam năm 2012


Chị Lê Thị Diệu Thúy - mẹ em Trần Lê Kiên cho biết Lê Kiên đã theo học U C MAS được gần 2 năm.



U C MAS Việt Nam được thành lập tháng 10/2008, U C MAS Việt Nam đã có 72 trung tâm và gần 30.000 học sinh theo học tại tất cả các tỉnh thành.
“Càng học cháu càng tỏ ra yêu thích và say sưa với môn học này. Đặc biệt, sau một thời gian theo học, cháu trở nên tự tin, tư duy nhanh nhẹn và khả năng tập trung cao hơn. Đặc biệt cháu không chỉ tính toán nhanh hơn mà còn có tư duy lô gic khi tiếp cận các môn học xã hội…”, chị Thúy chia sẻ.



Tiếp tục tìm đại diện dự thi quốc tế



Kết thúc cuộc thi, Ban tổ chức đã trao 55 giải thưởng cho phần thi Nhìn tính và 03 giải thưởng cho phần thi Nghe tính.



Các thí sinh đạt giải cao tại Cuộc thi quốc gia sẽ được chọn vào đội tuyển thi quốc tế môn “Bàn tính và số học trí tuệ U C MAS” sẽ được tổ chức vào ngày 9/12 tới tại Malaysia. Năm ngoái, 38 học sinh Việt Nam đã tham gia kỳ thi này trong đó có 31 học sinh đoạt giải với các giải Vô địch, Á Quân cùng nhiều các giải cao khác…



Toàn cảnh cuộc thi Học sinh giỏi Bàn tính và Số học trí tuệ U C MAS cấp quốc gia năm 2012



Bà Thành Minh Hiền - Tổng Giám đốc U C MAS Việt Nam chia sẻ: “Cuộc thi năm nay đã thu hút được gấp đôi số lượng học sinh năm 2011 điều này thể hiện sự tin yêu, ủng hộ chương trình từ các em học sinh, quý phụ huynh trong suốt thời gian qua. Thông qua cuộc thi. Có thể phần nào nhận thấy thành tích của các em sau thời gian theo học môn Bàn tính Số học và Trí tuệ U C MAS. Khả năng tập trung, khả năng ghi nhớ và khả năng tính toán nhanh của các em đã được thể hiện rõ nét thông qua kết quả của cuộc thi”.



Cũng tại cuộc thi, Ban tổ chức cũng đã trao giải đồng đội cho các Trung tâm: U C MAS Đội Cấn (Giải Nhất Đồng đội), U C MAS Khai Trí (Giải Nhì Đồng đội), U C MAS Thái Hà (Giải Ba Đồng Đội).

Công ty gia sư Easy-learn gồm những đội ngũ gia sư chất lượng cao bao gồm Gia sư bách khoaGia sư toángia sư tiếng anh Cam kết mang lại kết quả học tập hoàn hảo cho con em bạn Liên Hệ Mr Tú 0946.486.568 Mr Quỳnh 0902 898 383

Ngôn ngữ Việt Nam trong mắt người nước ngoài

Daria Mishukova đã hơn 5 năm giảng dạy tiếng Việt và làm nghiên cứu về Việt Nam học, ngôn ngữ học. Từ năm 2003, chị là Phó giám đốc trung tâm Văn hóa Việt Nam tại Vladi- vostok. Đầu năm 2007, chị xuất bản cuốn sách Việt Nam - Đất nước con rồng cháu tiên bằng tiếng Nga, tạo dấu ấn khá tốt trong lòng độc giả, được tái bản vào năm 2010. Tháng 5/2012, Daria Mishukova được Bộ VH,TT&DL Việt Nam trao Kỷ niệm chương Vì sự nghiệp văn hóa, thể thao và du lịch. Chị còn là tác giả cuốn sách Thái Lan - Đất nước chùa chiền và cung đình; cũng là nhà sưu tập tiền giấy, tiền xu qua các thời đại.
Daria và cuốn sách Việt Nam - Đất nước con rồng cháu tiên bằng tiếng Nga. Ảnh: TL


Dù cuốn sách Việt Nam - Đất nước con rồng cháu tiên có dành chuyên mục “Câu hỏi cá nhân” trong chương “Tính cách con người” để giải thích về nguyên nhân văn hóa của những câu hỏi làm cho khách nước ngoài thấy khó chịu khi giao tiếp với người Việt. Thế nhưng, điểm chính yếu của nó vẫn là tập trung vào những nét văn hóa tốt đẹp hoặc giải thích về những nét văn hóa độc đáo, mang đậm tính chất dân tộc - những điều mà người nước ngoài hay hiểu lầm, nếu không biết cơ sở văn hóa và bản sắc văn hóa của nó.



Ức chế với tiếng lóng




* Sau khi hoàn thành cuốn sách có tính cẩm nang về văn hóa và lối sống Việt Nam, bên cạnh những điều lý thú, chị có phát hiện ra những khiếm khuyết nào trong lối sống của người Việt?




- Tôi tin tưởng rằng thế giới xung quanh chúng ta rất đa dạng. Khả năng tìm hiểu càng cao, kiến thức càng sâu rộng, thì khả năng tiếp thu cái đẹp cũng tăng lên. Trong văn hóa Việt Nam có nhiều điều mang tính chất bách khoa, có một số điều mang đậm bản sắc dân tộc, có một số điều rất độc đáo. Nhiều khi những khía cạnh văn hóa mang đậm bản sắc dân tộc người nước ngoài có thể hiểu lầm và phê phán nếu chưa được giải thích về ý nghĩa cũa nó, nhưng sau khi đã giải thích về nguyên nhân, về ý nghĩa của hiện tượng văn hóa, thì thấy dễ chấp nhận hơn.



Nếu không đề cập đến câu hỏi về tuổi tác - đối với người Việt là một câu hỏi cần thiết giúp người tham gia giao tiếp xác định cách xưng hô - thì nhiều khi người Việt Nam làm phiền người nước ngoài với những câu hỏi mang tính chất cá nhân, hoàn toàn không phù hợp với bối cảnh giao tiếp chung. Ví dụ, tại sao người lái xe taxi hỏi khách nước ngoài ngồi trong xe: “Anh/chị đã sang Việt Nam lâu chưa? Khi nào anh/chị về nước?”.



Mục đích của câu hỏi là gì? Khách nước ngoài có đủ cơ sở ngạc nhiên: làm sao mà tôi phải báo cáo về kế hoạch đi lại của mình hoặc trao đổi về hành trình du lịch với người mà tôi gặp lần đầu tiên và rất có khả năng là lần cuối cùng. Khi người bạn, đồng nghiệp, người quen hỏi câu hỏi này, thì ai ai cũng thấy bình thường, nhưng khi được hỏi như vậy trong taxi hoặc trong cửa hàng xa lạ thì rất là phiền. Đặc biệt là khi có nhiều cuộc gặp trong ngày, đi lại đến 6-7 taxi, mà đều bị “tấn công” với câu hỏi như thế, sẽ rất ức chế.



Có một câu hỏi nào khác làm chị khó chịu tương tự không?




- Những câu hỏi như vừa nêu tuy có tạo không khí hơi khó chịu trong giao tiếp hàng ngày tại Việt Nam, nhưng có thể thông cảm được, vì cội nguồn của nó nằm trong phạm vi thế giới quan truyền thống của người Việt và xuất phát từ hệ thống xưng hô trong tiếng Việt. Nay tôi nói về một câu hỏi khác.



Người Việt Nam thường xuyên làm cho người nước ngoài biết nói tiếng Việt thấy ngạc nhiên với câu hỏi này. Gần như ai cũng hỏi, từ người có địa vị cao trong xã hội, nhà giáo, giới nghiên cứu cho tới tầng lớp bình dân. Đó là: “Anh/chị/em có biết tiếng lóng không?”.



Biết tiếng lóng để làm gì? Nói tiếng lóng đã trở thành tiêu chuẩn và chỉ số về trình độ tiếng Việt từ khi nào? Tiếng lóng có phải là đỉnh cao của t i ế n g V i ệ t không? Câu hỏi này được hỏi nhiều như vậy, tạo trong người nước ngoài ấn tượng người Việt coi nhẹ tiếng Việt hàn lâm, coi nhẹ tiếng Việt hành chính, coi nhẹ tiếng Việt văn học, coi nhẹ tiếng Việt sử dụng trong giao tiếp xã giao. Hóa ra, sự phong phú và đa dạng của tiếng Việt chỉ có thể hiện được qua việc “chửi” và nói tiếng lóng hay sao? Có khi người Việt khen một người nước ngoài: “Anh A. này rất giỏi tiếng Việt, biết nói tiếng lóng”. Có khi người Việt nói: “Tiếng Việt rất phong phú, ở nông thôn người ta nói tiếng lóng rất nhiều, kể cả người Việt cũng không hiểu được”. Hóa ra tiếng lóng đối với người Việt trở thành một định lượng của văn hóa. Một quan điểm thật lạ.



Trong xã hội phương Tây nói chung, trong xã hội Nga nói riêng, việc nói tiếng lóng là một hiện tượng xác định trình độ văn hóa thấp, nên tránh. Bất cứ ngôn ngữ nào có nhiều hiện tượng ngôn ngữ là tiếng lóng, nó đều thuộc vào trình độ thấp: xã hội thấp, văn hóa thấp. Và tất nhiên, không ai khoe khoang về việc nói tiếng lóng cả!



Còn ngôn ngữ học thì nghiên cứu về hiện tượng này như một phạm trù trong phát triển ngôn ngữ, một hiện tượng xã hội. Nhưng khác với người Việt, ở Nga người ta không bao giờ biến tiếng lóng thành một loại tiêu chuẩn xác định trình độ kiến thức về ngôn ngữ và mức thông thạo tiếng nước ngoài.



Cũng xin nói thêm, nhiều khi người Việt quên rằng người nước ngoài học tiếng Việt để sử dụng với những mục đích thực tế. Phương hướng sử dụng phụ thuộc vào lĩnh vực cụ thể. Tiếng Việt hành chính để sử dụng trong giao tiếp ngoại giao. Tiếng Việt với khuynh hướng về từ vựng luật và kinh tế để xây dựng quan hệ thương mại và tăng thêm mức độ hiểu biết lẫn nhau với đối tác kinh doanh. Tiếng Việt chuyên về nghệ thuật và khoa học đối với chuyên gia tham gia giao tiếp trong lĩnh vực tương ứng. Đương nhiên tiếng lóng và cách nói bóng gió là phạm vi ngôn ngữ hoàn toàn không phù hợp với những mục đích chính làm cho người nước ngoài học tiếng Việt. Tôi chưa bao giờ nghe người Việt nói tiếng lóng hay bóng gió trong cuộc đàm phán chính thức hay trong bữa tiệc ngoại giao, vì đó là vốn từ vựng không phù hợp với bối cảnh giao tiếp thực tiễn giữa người Việt và người nước ngoài.



Đã “văn hóa” thì đừng “chửi”



* Còn câu hỏi về tuổi, tại sao chị nói nó “bất tiện”?



- Đối với người nước ngoài những câu hỏi như thế này nằm trong phạm vi cá nhân, không được hỏi khi giao tiếp xã giao. Trong bối cảnh toàn cầu hóa, khi giao tiếp với người nước ngoài, người Việt cũng nên để ý bên đối thoại, nhằm tránh các câu hỏi không phù hợp và biết tôn trọng văn hóa, tình cảm của người khác.



Ngay trong xã hội Việt Nam, đặc biệt tại một số cơ quan, hệ thống xưng họ truyền thống đang được đơn giản hóa. Cụ thể là tại ngân hàng Vietcombank, trong giao tiếp hành chính, cơ quan chỉ sử dụng hai từ xưng hô thôi: “anh” khi nói với đồng nghiệp nam, và “chị” khi nói với đồng nghiệp nữ, không phân biệt về tuổi như ông, bà, bác, cô, em, con, cháu... Đó là nhận xét mà chính người Việt đã chia sẻ với tôi, chứ không phải là nhận xét riêng của tôi. Ở đây chúng ta không đánh giá hiện tượng đơn giản hóa hệ thống xưng hô có vai trò như thế nào, mà chỉ nói hiện tượng ngày càng phổ biến hơn trong môi trường giao tiếp hành chính ở Việt Nam. Nếu đúng người Việt đang thể hiện xu hướng đơn giản hóa trong hệ thống xưng hô, thì tại sao trong giao tiếp với người nước ngoài, người Việt vẫn cứ tiếp tục đặt những câu hỏi bất tiện về tuổi?



* Sống và làm việc ở Việt Nam nhiều lần, chị cảm thấy thế nào khi gặp phải những tình huống kiểu “văn hóa chửi”?



- Trước hết như một nhà ngôn ngữ học, tôi thấy sử dụng cụm từ “văn hóa chửi” trong câu hỏi là không phù hợp về lô-gíc, vì hai từ này trái nghĩa và ngược nghĩa nhau. Vì “chửi” có ý nghĩa là “không đủ văn hóa và trình độ để diễn đạt ý tưởng của mình bằng ngôn ngữ giao tiếp tiêu chuẩn”. Khi giao tiếp với tôi, người Việt cố gắng nói rất lịch sự và nhẹ nhàng, không ai dám chửi trước mặt. Vì cả hình dáng, cách ăn mặc, cách nói, cử chỉ của tôi làm cho mọi người chỉ thể hiện tính cách tốt đẹp nhất. Có khi tôi đến cơ quan nào đấy như ngân hàng, thì nghe người ta nói với nhau về tôi: “Cô này là người quý tộc, giống như nàng công chúa”. Họ không nghĩ tôi hiểu được tiếng Việt, nhưng tôi thích nhận xét này nảy sinh trong họ. Khi biết về kiến thức của tôi nữa, thì người Việt thể hiện thái độ tôn trọng hơn nữa. Do vậy mà tôi không gặp phải hiện tượng chửi dù trực tiếp hay gián tiếp. Tốt nhất, đã nói đến “văn hóa” thì đừng “chửi”, và ngược lại .

Công ty gia sư Easy-learn gồm những đội ngũ gia sư chất lượng cao bao gồm Gia sư ngoại thươngGia sư toángia sư tiếng pháp Cam kết mang lại kết quả học tập hoàn hảo cho con em bạn Liên Hệ Mr Tú 0946.486.568 Mr Quỳnh 0902 898 383

Lá thư 'thầm kín" của trò lớp 2

Hảo và Cún học lớp 2 là đôi bạn thân học cùng trường, lại cùng khu nên những chuyện ở nhà, chuyện “riêng tư” đều thổ lộ, chia sẻ với nhau. Một hôm, khi đang chuẩn bị cho bữa cơm chiều thì cả hai tự dưng chạy xuống bếp xin tôi tờ giấy trắng nói rằng để viết chữ.
  
Lá thư "độc đáo"


Hai đứa rúc rích, nhỏ to kể chuyện rồi thỉnh thoảng lại phá lên những tràng cười giòn tan, thích thú. Đang vui vẻ, bỗng cuộc nói chuyện bị gián đoạn bởi màn “trao đổi” diễn ra giữa hai cô bạn. Hảo giành quyển sổ của Cún và nói: “Cậu không cho tớ xem là mai tớ mách Kiên, bỏ cậu rồi yêu tớ”. Biết là không thể thắng được cô bạn Hảo đanh đá, Cún nhũn nhặn với bạn “ Ừ, cậu hứa đấy”.



Tò mò với câu chuyện không đầu đuôi của hai cô bạn nhỏ, tôi ngồi sát Cún và hỏi : “ Bạn Cún nhà mình “thích” cậu bạn nào rồi à, kể cho chị nghe với”. Cún cười toe toét rồi thì thầm vào tai tôi: “Trong cuốn sổ da lúc chiều chị đưa cho em ý”.



Bữa tối xong xuôi, khi bước vào phòng làm việc tôi thấy có cuốn sổ da Cún để ngay ngắn trên bàn. Được sự cho phép của cô bé hồi chiều, tôi mở ra xem. Nét chữ nguệch ngoạc, ngây thơ thậm chí viết còn sai lỗi chính tả: “ Em yêu anh nhiều lắm, yêu mãi mãi. Kiên ơi chúng ta không bao giờ quyên nhau nhé…chúng ta không lơi nhau đâu”.



Ngày hôm sau đem thắc mắc hỏi Cún, Cún bảo “Chị ơi, “không lơi” là “không lấy” chị ạ. Em xem trên tivi thấy họ nói với nhau thế nhưng… em không biết viết chữ “lấy” như nào”.



Trong trường hợp như trên về phía các bậc phụ huynh cũng có nhiều quan điểm trái chiều nhau. Mẹ Cún thì cho rằng là “ vớ vẩn”, rồi dạy Cún theo kiểu roi vọt “ học không chịu học, mới tí tuổi mà đã linh tinh từ giờ mẹ mà thấy con như này thêm một lần nữa là đừng có trách mẹ”. Còn với một số ông bố, bà mẹ khác thì lại cười trừ và cho đó là hành động ngộ nghĩnh của con trẻ.



Cô Huyền (Thanh Trì, Hà Nội) cũng có con trong độ tuổi trên chia sẻ “Cháu Bốp nhà mình cũng từng một lần nhờ mẹ viết thư cho bạn gái hồi học mẫu giáo.
Con thích bạn Yến Vi ở lớp, thích cả mẹ bạn ý nữa vì mẹ bạn ý xinh lại hay mua bim bim siêu nhân cho con”. Bé bày tỏ rất tự nhiên rồi rành rọt nhờ mình viết “Tớ thích cậu lắm. Tớ không thích Trung “còm” ngồi vẽ cạnh cậu đâu. Tớ sẽ nhờ mẹ tớ mua bờm tóc tặng cậu, cậu hứa ngồi cạnh tớ nhé”.



Trao đổi với chúng tôi về vấn đề này, cô Nguyễn Tố Nguyên (giáo viên Trường Tiểu học Tự Nhiên, Thường Tín, Hà Nội) cho biết “ Trẻ con từ 4-8 tuổi thường tò mò và bắt chước người lớn rất nhanh.



Hiện tượng trẻ có những biểu hiện tâm lý theo kiểu người lớn như trên cũng là bình thường. Phụ huynh không nên có thái độ quá gay gắt, dạy dỗ con cái theo kiểu roi vọt, dễ gây ảnh hưởng không tốt đến trẻ.
Bên cạnh đó, chúng ta nên tạo môi trường lành mạnh thoải mái bằng việc hướng trẻ đến những hoạt động vui chơi ngoài trời để con trẻ phát triển tốt nhất”


Công ty gia sư Easy-learn gồm những đội ngũ gia sư chất lượng cao bao gồm Gia sư sư phạmGia sư lýgia sư tiếng trung Cam kết mang lại kết quả học tập hoàn hảo cho con em bạn Liên Hệ Mr Tú 0946.486.568 Mr Quỳnh 0902 898 383

Vợ chồng thầy giáo già đi nhặt rác

ề hưu ở tuổi xế chiều với đồng lương “tạm đủ sống”, con cái đã yên bề gia thất nhưng suốt 3 năm nay ông bà rủ nhau tìm niềm vui với công việc nhặt phế liệu “làm đẹp cho đời” ở bến xe Mỹ Đình (Hà Nội).




Với ông Hương bà Thu: “Nhặt rác cũng là một nghề kiếm sống chân chính còn góp phần giữ gìn môi trường sạch đẹp”.


Bà là Đinh Thị Thu, năm nay 57 tuổi, giáo viên dạy môn Văn của Trường THCS Xuân Dương (huyện Thường Xuân, Thanh Hóa). Còn ông là Lê Minh Hương, 61 tuổi giáo viên tiểu học. Ông bà quê gốc ở Thường Xuân, Thanh Hóa. Cả hai ông bà đã nghỉ hưu và hiện đang làm nghề nhặt phế liệu ở bến xe Mỹ Đình.



Lặn lội thân cò nơi phố xá



Về hưu 12/2009, sau Tết năm đó, ông bà khăn gói lên đường ra Hà Nội để bắt đầu những tháng ngày mưu sinh nơi đất khách quê người, kiếm sống với nghề nhặt phế liệu.



Mấy tháng đầu ra Hà Nội lạ nước lạ cái, ở cái tuổi ngoài 60 như ông không còn là thanh niên sức dài vai rộng để người ta thuê mướn nữa. Một chiều ông Hương đi qua bến xe Mỹ Đình, thấy chai lọ quanh bến xe vứt ngổn ngang chợt suy nghĩ “nếu nhặt đem bán cũng được mấy đồng lại giữ gìn môi trường”.



Thế là ông quyết định về rủ bà đi cùng. Ý kiến ấy của ông được bà đồng ý ngay. Vợ chồng ông Hương gắn bó với công việc nhặt phế thải từ ngày đó.



Bà cười hiền hậu, bảo: “Hôm nào mưa thì mặc áo mưa chứ không nghỉ. Có khi ngày mưa lại may mắn nhặt được nhiều vỏ chai hơn ngày nắng. Mưa gió như thế, khách họ ngại chạy ra ngoài nên nhiều khi ngồi trên xe mà vứt thẳng xuống đất. Mình cứ đi lại quanh đó rồi  nhặt, vừa bảo vệ được môi trường vừa lại kiếm thêm thu  nhập”.



Bến xe Mỹ Đình rộng nên hai ông bà phân công cho nhau  khu vực mà thu lượm chai lọ. Lúc nào thấy chiếc túi đựng rác đầy thì ra quán nước của chị Hiền, gần cây xăng gửi nhờ. Ngày túc tắc cũng được 4 – 5 lần. Lúc nào mệt, bà lại tranh thủ ngồi phân loại phế liệu.



“Mỗi loại lại tính theo một giá tiền khác nhau. Những lon như bò húc thì 3.700 đồng/10 lon, ngày nào kiếm được nhiều nhiều cũng vui lắm”. Trong cái nắng giữa một ngày tháng 8, bà đưa tay quệt vội giọt mồ hôi lăn dài trên trán bảo bà bắt đầu “yêu cái “nghề” này rồi”.



 Tháng đầu tiên mới ra Hà Nội đi nhặt chai ông bà kiếm được 400.000 đồng. Những tháng sau cứ túc tắc được 1 triệu đồng hoặc tháng nào nhiều thì gần 2 triệu đồng.



Làm đẹp cho đời



Dù mưa hay nhưng ông và bà vẫn đều đặn có mặt ở khu vực xung quanh bến xe Mỹ Đình để nhặt rác.



Hỏi thăm về vợ chồng ông Hương bà Thu mấy bác xe ôm ở bến xe Mỹ Đình đều gật đầu, khâm  phục “ ông bà ấy chịu khó lắm, sức chúng tôi còn thua xa. Ngày nào cũng thấy ông vác bao tải qua đây, niềm nở và hay nói chuyện với mọi người ở đây lắm”.



 Thành quả sau một ngày lao động, chiều đến bà lại gom vào và quẩy gánh mang đến nhà cô Mận Chính, nơi chuyên thu gom sắt vụn ở đầu hẻm để bán. Có lẽ trong cái khổ con người cũng dễ đồng lòng với nhau nhiều hơn. Thương người cùng quê lại già cả nên ông bà được ưu tiên mua giá cao hơn so với dân thu gom đồng nát trong làng.



Nhưng cũng có người tỏ thái độ khinh miệt, gọi ông bà là “lũ” dơ dáy, bần hàn rồi rè bỉu, chê bai. Họ uống nước rồi lại quẳng ngay xuống gầm xe ô tô. Nếu muốn lấy phải dùng gậy khều ra mới được.



Ông giọng trầm ấm tâm sự: “Mình không xin của ai cái gì. Cái của xã hội vứt đi, không sử dụng nữa thì mình tận dụng để mình nuôi cuộc sống. Dẫu là vài ba nghìn nhưng mình làm từ mồ hôi nước mắt, từ sức lao động chân chính của mình thì chả nề hà gì”.



Chị Hiền, chủ quán nước cổng bến xe Mỹ Đình cho biết: “Thấy ông bà già cả mà ngày nào cũng lọ mọ từ sáng đến chiều tối nhìn tội tội nên chị dọn sẵn cả một khu phía sau quán nước cho ông bà gửi nhờ phế liệu. Lúc nào chiếc túi đựng rác của ông bà Hương đầy là mang qua chị gửi, đỡ phải đi bộ xa về nhà cất”.



Ông bà vẫn thường nói vui với nhau, trước đây mình là giáo viên – một trong những nghề cao quý nhất của xã hội, còn bây giờ nhặt rác lại là nghề thấp hèn nhất. Ông nói thế thôi, nhưng nhìn vào ánh mắt ông tôi biết trong suy nghĩ của cả ông và bà còn lao động được ngày nào là còn cảm thấy hạnh phúc. Nghề gì cũng là nghề, miễn là lương thiện thì đều cao cả và đáng trân trọng.



Chuyện kể về những người con…



Ở cái tuổi xế chiều đáng nhẽ ra phải được hưởng thụ, thảnh thơi nhưng cả ông và bà đều muốn cố gắng để nuôi nấng thêm giấc mơ cho con trẻ.



Ông bảo, khổ bao nhiêu mà lo cho con cái ăn học bằng bạn bằng bè vợ chồng tôi cũng chịu được. Nhắc đến con, ánh mắt cả ông và bà như rạng rỡ hơn. Ông tự hào kể về những người con của mình.



Con trai lớn của ông là Lê Đức Hiếu, sinh năm 1977 đã từng là cử nhân của hai trường đại học là Bách khoa Hà Nội và Học viện Bưu chính Viễn thông. Anh giờ đây đang là giảng viên dạy công nghệ ô tô của Trường ĐH Công nghiệp Hà Nội. Anh con út tốt nghiệp đại học ra và bây giờ cũng làm ở một công ty của Nhật Bản, tại cụm công nghiệp xã Liên Ninh, Hà Nội.



Con cái giờ lớn khôn, trưởng thành ai nấy đều dựng vợ gả chồng rồi cũng không muốn bố mẹ phải lam lũ, nhọc nhằn nữa. Họ ngăn cản, thậm chí đã nhiều lần giấu “đồ nghề” của mẹ nhưng rồi được dăm bữa, nửa tháng lại đâu vào đấy.



Trưa đến, bà để dành giấc ngủ của mình đến tối rồi tranh thủ đi bộ ra bến xe xem ai có thuê gì thì làm đấy. Thình thoảng  khuân hộ họ thùng nước hay tải hàng người ta cũng trả cho 5.000 đồng, 10.000 đồng. Con dâu gàn mẹ “đừng đi làm như thế nữa, vất vả lắm nhỡ người ta lừa mợ mang hàng cấm thì chúng con biết làm thế nào”.



Bà lại cười xòa, cứ đi làm túc tắc ngày cũng kiếm được mớ rau, quả trứng đỡ con cái được phần nào hay phần đó. Ông bà còn sức khỏe là còn chiến đấu được với cuộc sống còn muôn vàn khó khăn này. Hơn nữa nhặt phế liệu quanh bến xe cũng là hành động bảo vệ môi trường.



Tháng 9 này, anh con trai cả lên đường du học, bà lại đến để trông nom cho vợ chồng anh con út. Bà dặn ông thật kỹ “ thằng Hiếu nó đi, tôi cũng sang trông con cho thằng út ông ở nhà cố gắng dành dụm, kiếm thêm đỡ tiền sinh hoạt cho con. Tội chúng nó lắm. Con cái cứ ốm đau suốt mà cuộc sống cứ chầy chật, giật gấu vá vai. Mưa ông cũng đừng nghỉ, họ ngại  không đi nhiều mình đỡ sợ tranh phần mất”.



Có người tặc lưỡi, cười trừ rằng “ông bà hâm, gàn dở”. Tôi không nghĩ vậy. Câu chuyện mà tôi được nghe kể từ hai vợ chồng giáo viên già về hưu vẫn mưu sinh bằng nghề nhặt rác ở bến xe Mỹ Đình thật đẹp. Họ có cả chặng đường dài gieo chữ cho học trò. Giờ đây khi về già họ lại tiếp tục lao động, hy sinh vì con cái lại “làm đẹp cho đời”.

Công ty gia sư Easy-learn gồm những đội ngũ gia sư chất lượng cao bao gồm Gia sư sư phạmGia sư lýgia sư tiếng trung Cam kết mang lại kết quả học tập hoàn hảo cho con em bạn Liên Hệ Mr Tú 0946.486.568 Mr Quỳnh 0902 898 383

Giáo dục Việt Nam: cổ truyền hay hiện đại

Giáo dục Việt hiện là hình thức “giáo dục cổ”
John Dewey (1859 – 1952), nhà giáo dục nổi tiếng người Mỹ, trong tác phẩm “Kinh nghiệm và giáo dục” đã gọi giáo dục của Mỹ hồi thế kỷ 19 về trước là giáo dục cổ truyền. Đó là một kiểu giáo dục hướng về quá khứ, hành động giáo dục là việc thực hiện sự áp đặt những kinh nghiệm, những kiến thức của người lớn, những “chân lý vĩnh cửu” và những “giá trị vĩnh hằng” lên trẻ nhỏ.
Chương trình giáo dục được cố định, hàm chứa các kiến thức được áp đặt từ bên ngoài và bên trên lên học sinh, nó tựa như một cái kho chứa đồ cũ với những ngăn - kéo theo liều lượng dựa trên kinh nghiệm của người lớn. Người thầy chỉ việc lôi từng ngăn, và truyền lại cho học sinh một cách đồng loạt theo yêu cầu từ phía trên.
Đó cũng là hình ảnh của giáo dục Việt Nam hiện tại. Nội dung giáo dục đã được thiết kế trong sách giáo khoa (SGK) thường là những kiến thức, những giá trị đạo đức và văn hoá đã thuộc về quá khứ - mà có khi là quá khứ đã rất lâu, với quan niệm kiểu “vĩnh cửu” được áp đặt từ người lớn bên ngoài nhà trường lên học sinh.
Sự áp đặt của giáo dục Việt là đồng loạt - đó là chuyện chúng ta chỉ sử dụng một bộ SGK cho tất cả các trường trong hệ thống. Vai trò của giáo viên tựa như những “phát ngôn viên”, như những người thừa hành, những người được giao khoán từ trên. Nhiệm vụ của họ là chuyển tải cho học sinh những thứ có sẵn, đã được thiết kế theo ý người lớn, chẳng liên quan gì đến kinh nghiệm của trẻ nhỏ trong hiện tại, mà lắm khi cũng chẳng ăn nhằm gì với tương lai của các em.
Trong mô hình giáo dục này, học sinh đóng vài trò thụ động, thường là trật tự, ngay hàng thẳng lối, ngồi yên để nghe giảng, giáo viên là người trên, đứng trên bủng giảng để “dạy” các em, dạy những thứ của cấp trên của của giáo viên giao phó... Hình ảnh lớp học mà chúng ta thường thấy hằng ngày trong nước.
Giáo dục hiện đại
Ngược lại với mô hình giáo dục cổ truyền, J.Dewey gọi mô hình giáo dục trong phong trào cải cách giáo dục tại Mỹ cuối thế kỷ 19 là “giáo dục hiện đại”, “giáo dục tiến bộ”. Giáo dục hiện đại khởi đi từ kinh nghiệm hiện tại của chính người học, chứ không phải của người lớn, không phải của người thầy.
Kinh nghiệm của học sinh lại phụ thuộc vào lứa tuổi, vào môi trường xung quanh nơi các em sinh sống. Một học sinh ở thành phố sẽ có những kinh nghiệm khác với học sinh ở nông thôn, vì bối cảnh vật chất, xã hội xung quanh, những con người các em thành thị tiếp xúc thường ngày khác với những gì học sinh nông thôn thường gặp...
Nội dung chương trình giảng dạy phải được thiết kế từ những kinh nghiệm này, do vậy, nó phải là mỗi nơi phải mỗi khác, hình thức sư phạm mỗi nơi cũng phải mỗi khác. Hay nói cách khác, không thể áp đặt một chương trình quốc gia chi tiết chung cho tất cả học sinh của tất cả các nơi, không thể áp dụng một hình thức phương pháp sư phạm cho tất cả các học sinh.
Người Phần Lan thành công trong giáo dục hiện nay là nhờ áp dụng nguyên tắc này, nội dung chương trình, phương pháp sư phạm trong nhà trường, nhất là trường tiểu học không những dựa vào từng lứa tuổi, từng vùng địa lý với môi trường văn hoá xã hội khác nhau, mà thậm chí tuỳ vào thể trạng, năng khiếu của từng học sinh. Uỷ Ban Giáo dục Phần Lan có đưa ra một chương trình khung quốc gia, nhưng chỉ là những nét rất chung, quy định một cách tổng thể các mục tiêu giáo dục được in trong chưa đến chục trang giấy, còn việc bằng con đường nào để đạt được mục tiêu đó là việc của các trường, là việc của từng giáo viên đứng lớp.
Trách nhiệm người thầy
Làm thầy trong giáo dục hiện đại khó khăn vất vả hơn nhiều so với giáo dục cổ truyền. Trước hết họ phải là những chuyên gia tinh tường về tâm sinh lý tuổi nhỏ, để có thể hiểu, nắm được suy nghĩ, kinh nghiệm của từng học sinh như là chính của học sinh. Từ đó, chính họ là những kiến trúc sư thiết kế nên các nội dung chương trình giảng dạy, lựa chọn các phương pháp sư phạm phù hợp cho từng nhóm, thậm chí là cho từng học sinh trong lớp.
Do đó, ngoài giờ lên lớp, họ phải bỏ thời gian và công sức rất nhiều để nghiên cứu từng nhóm nhỏ, từng học sinh trong lớp và phải soạn thảo nhiều giáo án cho cùng một lớp học. Như vậy, giáo viên trong giáo dục hiện đại không những phải giỏi về sư phạm nhưng còn phải nắm vững và cập nhật thường xuyên chuyên môn của môn học, vì chính họ là tác giả của các chương trình nội dung giảng dạy trong sự tương tác với học sinh.
Người thầy là chìa khoá quyết định trong sự thành bại của giáo dục hiện đại.
Tại Phần Lan, trình độ giáo viên tối thiểu cũng phải thạc sĩ, các cô cậu tú muốn trở thành giáo viên phải qua trường sư phạm mà ở đó cửa vào là rất hẹp. Người trẻ Phần Lan ai cũng mong ước được trở thành “kỹ sư tâm hồn”, một nghề nghiệp cao quý, được cả xã hội trọng vọng, thế nên các trường sư phạm tha hồ chọn lựa nhân tài, trái hẳn với cảnh “chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm” như ở nước ta hiện nay.
Các tri thức khoa học cũng như các giá trị đạo đức và văn hoá mà nhà trường chuyển tải cho học sinh phát triển như một dòng chảy, không có gì là cố định bất biến kiểu như “lời thánh hiền”, do vậy, nội dung chương trình giảng dạy cũng phải động và luôn mở. Giáo dục hiện đại không bám chặt trên quá khứ và càng không hướng về quá khứ, nó phải khởi đi từ hiện tại và hướng về tương lai. Nói theo cách của J. Dewey là giáo dục hiện đại phải gắn liền với sự tăng trưởng. Mọi nội dung truyền thụ trong nhà trường nếu không hướng đến làm cho học sinh phát triển, qua đó làm cho xã hội phát triển thì chẳng để làm gì.
Nhà trường có thể chuyển tải cho học sinh ít nhiều những kinh nghiệm và kiến thức của “người xưa”, nhưng mục đích là để làm cho học sinh hiểu hiện tại trong dòng chảy của nó và hướng về tương lai, chứ không phải đóng khung cố định trẻ em trong một điều gì đó đã thuộc về quá khứ kiểu như giáo dục Nho giáo ngày xưa.
Hiệu quả...
Giáo dục hiện đại đề cao dân chủ, vì dân chủ là một đặc tính của thời đại, dân chủ trong nhà trường là việc cả người lớn và trẻ nhỏ. Cả thầy và trò cùng nhau thiết kế nên những mục tiêu của giáo dục dựa trên những kinh nghiệm hiện tại của trò, và cùng nhau hướng về một hướng mà cả thầy và trò là những tác nhân chủ động xây dựng nên, chứ không phải chịu sự áp đặt của những người từ bên trên, bên ngoài nhà trường.
Mục đích của giáo dục là làm cho trẻ nhỏ tự chủ, phát triển tối đa trí thông minh, khả năng phán đoán, khả năng tư duy độc lập và phản biện. Đây là những phương tiện quan trọng để các em tự tạo ra kiến thức cho mình, tạo ra thói quen tự học không phải chỉ trong nhà trường mà suốt đời.
Tự chủ trong việc học tập sẽ tạo thành tập tính nơi học sinh khi trưởng thành. Người công dân tương lai sẽ có đủ khả năng làm chủ chính mình, làm chủ cuộc sống của mình, có khả năng tự thay đổi, biết phát hiện và có khả năng giải quyết, khắc phục những khó khăn - những vấn đề do cuộc sống đặt ra cho cho mình, cũng như cho môi trường sống xung quanh.


Công ty gia sư Easy-learn gồm những đội ngũ gia sư chất lượng cao bao gồm Gia sư ngoại thươngGia sư toángia sư tiếng pháp Cam kết mang lại kết quả học tập hoàn hảo cho con em bạn Liên Hệ Mr Tú 0946.486.568 Mr Quỳnh 0902 898 383

Có nên cấm ra bài tập về nhà cho học sinh lớp 1

Ông Lê Ngọc Điệp – Trưởng phòng Giáo dục tiểu học, (Sở GD-ĐT TP.HCM) nêu quan điểm như trên khi trao đổi với VietNamNet xung quanh vấn đề có nên cấm ra bài tập về nhà cho học sinh lớp 1.


Ông Lê Ngọc Điệp: "Đối với học sinh tiểu học hiện nay, không yêu cầu phải nâng cao, mở rộng kiến thức mà chỉ cần cho học sinh học đúng kĩ năng đã có trong sách giáo khoa là đủ, còn nếu em nào có năng khiếu thì có thể học thêm"
Ông Lê Ngọc Điệp cho biết: Phải hiểu bài tập về nhà là bài tập gì. Đối với học sinh tiểu học, cuối giờ cô giáo thường hay dặn dặn dò là về nhà các con phải coi lại những điều cô đã nhận xét và chuẩn bị bài mới, đây là một công việc bình thường của một học sinh vì vậy nên bắt đầu việc này từ tiểu học.



Nếu sau khi học trên lớp, trẻ về nhà đi chơi, rồi ngủ như vậy cũng không phải là tốt. Vì vậy, sau khi trẻ về nhà, nếu cha mẹ bỏ ra một ít thời gian để trò chuyện, trao đổi với trẻ đó là điều rất tốt. Tôi rất khuyến khích phụ huynh nên hỏi con hôm nay cô đã dạy con cái gì, con phải chuẩn bị cái gì cho ngày mai, để có thể những buổi học đó nếu học sinh có những điều rất tốt thì cha mẹ nên khen con và ngược lại nếu như học sinh làm chưa tốt thì phụ huynh cũng cần hỗ trợ để con tiến bộ.



Đối với học sinh tiểu học hiện nay, không yêu cầu phải nâng cao, mở rộng kiến thức mà chỉ cần cho học sinh học đúng kĩ năng đã có trong sách giáo khoa là đủ, còn nếu em nào có năng khiếu thì có thể học thêm.



Còn việc giao bài tập về nhà ở đây, chúng ta phải hiểu đó là việc giáo viên cứ ra hết bài này đến bài khác để học sinh làm, hay đưa những bài khó hơn cho học sinh để học sinh tìm tòi hoàn thành thì hoàn toàn không được. Chúng ta phải hiểu rằng mỗi bài, mỗi môn học hay mỗi ngày học đều có những kĩ năng khác nhau, có yêu cầu khác nhau đòi hỏi học sinh phải học tập, còn nếu đạt được thì học làm gì nữa.



- Thực tế, có nhiều phụ huynh gặp riêng cô giáo để xin bài tập về nhà hoặc thuê gia sư về dạy con học để giảm thời gian chơi điện tử, xem ti vi...Theo ông, phụ huynh chọn cách này có hợp lý?
Tìm cách học cho con đó là trách nhiệm của cha mẹ nhưng không phải là cách giáo dục tốt. Những phụ huynh này họ làm như vậy vì họ chỉ muốn cho xong việc, muốn có việc cho học sinh làm để mình được được rảnh rang.
Và đó là lỗi của phụ huynh chứ không phải của giáo dục. Giáo dục không yêu cầu cha mẹ học sinh tìm bài cho con vì những bài này học sinh đã có kiến thức và kĩ năng học trên lớp và đã có thể làm được rồi.
Tôi rất khuyến khích những phụ huynh sau mỗi ngày học sinh học trên lớp, dành một khoảng thời gian để trao đổi với con. Ví dụ hôm nay trẻ học âm e, cha mẹ có thể hỏi, hôm này trong lớp con tìm được tiếng nào có âm e, hay bạn con tìm được tiếng nào đó là cách ôn tập tốt.
Tất nhiên, phụ huynh có cách nghĩ của phụ huynh, nhiều phụ huynh quan niệm rằng cứ ra nhiều bài tập cho trẻ mà không có bề dọc, không có bề ngang nào, điều này chỉ gây áp lực cho con.



- Một số giáo viên và phụ huynh đánh giá chương trình giáo dục tiểu học hiện nay nặng, nếu không ra bài tập về nhà cho học sinh khó có thể đảm bảo được đúng chương trình?
Chương trình giáo dục tiểu học hiện nay không có gì là nặng nhưng phương pháp và cách dạy của chúng ta làm cho nó trở nên nặng. Ví dụ hôm nay trẻ đọc âm e, và biết được âm e có tiếng mẹ, tiếng bé thế là được rồi. Tại sao các giáo viên và phụ huynh cứ mong muốn con mình phải biết thêm cái này, thêm cái khác. Phương pháp, cách thức dạy cũng làm cho nó trở nên nặng nề, đôi lúc sai sư phạm.
Chúng ta phải hiểu đối với lớp 1, viết là tập viết, văn là tập làm văn, đọc là tập đọc. Và Giáo viên cũng như phụ huynh phải hiểu được tập là cái gì và chương trình là yêu cầu trẻ tập chứ không phải làm được ngay. Đối với môn tập viết đòi hỏi phải viết chữ đẹp thì trước hết phải viết đúng, trong viết đúng đó nếu có những em sáng tạo thì nên học viết đẹp.
Đưa bé đến trường là để được giáo dục, được học hỏi chứ đâu phải để phục vụ. Nếu hiểu như vậy thì nhẹ nhàng lắm.
- Ông có lời khuyên nào khi nhiều phụ huynh vì lo lắng nên cho con học trước khi vào lớp 1?
Việc học trước là hoàn toàn không nên. Chương trình ở mầm non đã cho bé làm quen chữ viết, nhìn và đọc.
Ví dụ có thể trẻ biết chữ e, nhưng cấu tạo như thế nào cách đặt bút, nối nét thì nó chưa biết. Nhưng khi vào trường trẻ sẽ được dạy cấu tạo như thế nào, đặt bút ở đâu và viết như thế nào đón mới là giáo dục. Cha mẹ không nên suy nghĩ rằng con biết âm e đã là đúng, tại sao các phụ huynh lại cứ làm điều này.
Kể cả cách phát âm cũng vậy, đứa bé có thể đọc được nhưng nếu phát âm chưa chính xác thì phải học. Vì vậy không nên cho trẻ học trước, như vậy sẽ gây ra tâm lý chủ quan, trẻ cũng không phát hiện được những cái hay, những cái được giáo dục trên lớp thì buổi học đó sẽ không còn hứng thú đối với trẻ.
- Như phân tích của ông thì việc kết hợp giữa giáo dục nhà trường và giáo dục gia đình đúng cách sẽ có hiệu quả. Nhưng để làm tốt điều này thì gia đình và nhà trường cần phải làm như thế nào?
Ngày xưa trẻ em đến trường là để học chữ, viết chữ, nhưng giáo dục bây giờ luôn nói tới việc đổi phương pháp vì vậy đối với việc dạy và học cũng nên có những phương pháp mới. Ngoài việc học sinh vào trường để học kiến thức, thì nên có những trải nghiệm, những hoạt động cho trẻ được tham gia.
Đối với phụ huynh ở Việt nam điều rất tốt là chúng ta thường hay nói là trăm sự nhờ thầy nhưng thực tế lại không làm theo thầy. Vì vậy cha mẹ nên lắng nghe con trẻ học được cái gì và cùng với nhà trường để khuyên trẻ làm theo.
Nhiều phụ huynh hay bảo không dạy cho học sinh những kĩ năng sống đó là sai lầm nhưng thực tế phụ huynh đâu có đọc những cuốn sách đạo đức, những cuốn sách công dân trong khi những cái đó đã có hết trong chương trình. Vì vậy phụ huynh cũng cần giúp trẻ, nhưng nên tin tưởng vào thầy cô.
- Cảm ơn ông!


Công ty gia sư Easy-learn gồm những đội ngũ gia sư chất lượng cao bao gồm Gia sư bách khoaGia sư toángia sư tiếng anh Cam kết mang lại kết quả học tập hoàn hảo cho con em bạn Liên Hệ Mr Tú 0946.486.568 Mr Quỳnh 0902 898 383